Chỉ vì những hành động xốc nổi, bồng bột của tuổi trẻ, vì sự vô tình, chủ quan,… mà Nguyễn Việt Chính (SN 1994. Trú tại: Hà Nội) đang phải đứng trước vành móng ngựa khi tuổi đời mới đôi mươi. Luật pháp liệu có công tâm, để bị cáo này có cơ hội làm lại cuộc đời hay không?

Hình ảnh mang tính minh họa

Tin bạn … nguy cơ ….. “mất đời”

Nguyễn Việt Chính đang bị Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội truy tố về tội giết người cùng với Vũ Tá Đăng (SN: 1994), Lê Quang Tiến (SN: 1994), Văn Đức Hiền (SN: 1995) cùng ngụ tại Hà Nội. Sẽ không có gì thắc mắc nếu như thật sự Chính có tham gia hành động cùng Đăng, Tiến, Hiền. Thế nhưng, quá trình điều tra vụ án, có những chi tiết đáng để chúng ta cùng suy xét lại.

Hồ sơ vụ án được tóm tắt như sau: Ngày 29/4/2017, Nguyễn Trọng Hưng (tức Hưng “chập”) có mâu thuẫn với Trịnh Viết Thắng (tức Thắng “đồng”). Hưng và Thắng có gọi điện hẹn nhau để giải quyết mâu thuẫn. Biết được mâu thuẫn này,Vũ Tá Đăng và Lê Quang Tiến (bạn của Thắng) có bàn bạc với nhau đi tìm Hưng để nói chuyện, sau đó rủ thêm Nguyễn Việt Chính, Văn Đức Hiền  đi cùng (nhưng không nói rõ mục đích đi đâu, làm gì). Cả nhóm về nhà Tiến, Tiến vào nhà lấy vũ khí còn Đăng, Chính, Hiền đứng ngoài sau đó cả nhóm đi tìm Hưng (Đăng, Tiến nói với Chính, Hiền là đem cất vũ khí). Khi đến địa điểm Hưng cùng nhóm bạn đang ngồi nhậu, do nhầm anh Phạm Trọng Thành là Hưng nên Đăng và Tiến rượt đuổi chém anh Thành. Anh Thành bị Đăng và Tiến chém 3 nhát vào đùi, do không được cấp cứu kịp thời, bị mất máu dẫn đến tử vong.

Chính sai! Tất nhiên. Nhưng cái sai của Chính không phải cái sai của sự manh động mà là cái sai của sự lầm tin. Điều chúng ta dễ thấy nhất khi xét về trường hợp của Nguyễn Việt Chính đó chính là sự vô tình một cách “ ngô nghê” của Chính đã khiến Chính bị đẩy vào tình huống bất nhẫn.

Rõ ràng, xuyên suốt từ đầu đến cuối, Chính không hề tham gia trong bất cứ hành động nào kể cả bàn bạc lẫn thực hiện hành vi phạm tội. Đăng và Tiến tự mình bàn bạc với nhau, rồi rủ Chính với lý do “ đèo tôi ra đây một tí” – Đăng khai. Còn Chính, hoặc vì tin bạn, hoặc vì cả nể, hoặc vì suy nghĩ quá đơn giản mà đã vội đi, mà không màng hỏi han xem bạn rủ mình đi đâu, làm gì?

Sai lầm tiếp theo của Chính đó chính là quá vô tư, khi thấy Tiến về nhà cầm vũ khí. Chính có hỏi nhưng “Đăng bảo là cầm dao đưa về nhà Đăng cất” Chính khai. Và Chính đã dễ lầm tin lời Đăng nói là thật. Từ sự lầm tin đấy đã đẩy Chính vào sự bị động khi Đăng và Tiến đuổi đánh anh Thành (do nhầm anh Thành là Hưng). Chính có phóng xe đuổi theo can ngăn rồi quay lại. Sau này, về đến phòng, Chính mới được nghe Đăng và Tiến kể lại đã đánh, chém anh Thành như thế nào. Có lẽ, ngay lúc ấy, Chính cũng vô cùng bàng hoàng trước hành động của hai người bạn mình. Bàng hoàng, bất ngờ là phải khi rõ ràng trước đó, Đăng và Tiến còn nhờ Chính đèo đi cất đồ, sao giờ đây lại thành đi đánh nhau?

Sự manh động của Đăng và Tiến đã khiến anh Thành do bị chém 3 nhát vào đùi nhưng không được cấp cứu kịp thời dẫn đến mất máu mà tử vong. Còn Chính từ sự vô tư tin người một cách ngô nghê, khiến Chính bị dính líu vào một vụ án nghiêm trọng mà có lẽ bản thân Chính còn nhiều điều không ngờ tới.

Để rồi giờ đây, Chính phải đứng trước vành móng ngựa, đợi sự phán quyết của tòa án về việc mình không hề làm, không chứng kiến, thậm chí không hề biết kể cả trong suy nghĩ. Bởi vậy, tại tòa Chính mới ngậm ngùi nói “ nếu biết trước là đi cùng nhóm Đăng, Tiến tìm đánh Hưng chập thì bị cáo sẽ không đi cùng”. Vậy thì, Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội truy tố Nguyễn Việt Chính về tội giết người, liệu có đúng người, đúng tội???

Không biết, không làm vẫn bị truy tố tội giết người!

Có bất nhẫn không khi một người không biết, không làm, không chứng kiến, chỉ vì vô tình do bạn nói dối để rủ mình đi theo, mà bị khép vào tội đồng lõa giết người? Biết rằng, pháp luật không có chỗ khoan nhượng cho sự lầm tin nếu thực sự một người có hành vi phạm tội. Nhưng trường hợp của Chính lại hoàn toàn khác. Nếu Chính biết được ý đồ của Đăng, Tiến mà không can ngăn lại là một chuyện. Đằng này, Chính vô can từ đầu đến cuối. Vậy thì Chính sẽ giết người như thế nào khi trong đầu không hề có sự mặc định nào về hành vi đó.

Mặt khác, Chính không hề có mâu thuẫn với Hưng hay với anh Thành. Thậm chí cáo trạng của Viện Kiểm Sát nhân dân thành phố Hà Nội cũng không đề cập đến thái độ của Chính khi biết về mâu thuẫn giữa Hưng và Thắng mà chỉ nhắc đến Đăng và Tiến “Lúc này, Đăng và Tiến biết giữa Thắng và Hưng có mâu thuẫn nên Đăng và Tiến rủ nhau về phố Bạch Mai tìm đánh Hưng” – Trích “Cáo trạng”.  Đăng còn thừa nhận “ Rồi tôi nói với Chính ông đèo tôi ra đây một tí, tôi không nói gì thêm vì sợ Chính nói với anh Thắng, còn bạn Tiến đèo Tiến” . Nghĩa là Đăng có chủ ý nói dối Chính để Chính đi theo. Như vậy, xét cả về mâu thuẫn trực tiếp lẫn gián tiếp, Chính đều không có lý do gì để giết anh Thành. Tiến trình vụ việc đều là do sự dẫn dắt của Đăng và Tiến. Điều này lý giải vì sao, Chính không tham gia đánh chém anh Thành mà bỏ về, nên cũng không trực tiếp chứng kiến vụ việc xảy ra.

Sẽ có ý kiến phản biện rằng, khi thấy Đăng, Tiến cầm vũ khí thì Chính đủ trí tuệ để hiểu không phải đi cất đồ. Thực tế, Chính và Đăng, Tiến là bạn của nhau. Chính rõ ràng đã hỏi Đăng là đi đâu? Và Đăng đã khẳng định với Chính là đi cất đồ. Tình bạn ấy rất có thể khiến Chính tin lời Đăng lắm chứ. Tuổi trẻ, dễ dàng nghe và tin lời những người bạn “ chí cốt” như vậy lắm. Hành vi của Chính rõ ràng xét cả về mặt ý thức chủ quan lẫn khách quan đều độc lập với hành vi của Đăng và Tiến từ suy nghĩ đến hành động. Vậy thì, cớ gì khép Chính đồng lõa giết người với Đăng và Tiến???

Niềm tin, đôi khi sẽ trở thành con dao sắc giết hại chính bản thân mình nếu như đặt lầm chỗ. Nhưng sẽ là bất công với Nguyễn Việt Chính nếu như khép Chính tội giết người chỉ vì anh ta bị “lừa”, vì anh ta tin bạn khi mà Chính không hề có mục đích cũng như không “ nhúng tay” vào vụ án này.

- LUẬT SAO VIỆT -

 

Bình Luận

© 2018 SAOVIETLAW.COM Bản quyền thuộc về công ty Luật TNHH Sao Việt

logo-footer