Quảng cáo một đằng, sản phẩm một nẻo – khi truyền thông trở thành công cụ để bán hàng, người thực hiện có thể phải chịu trách nhiệm pháp lý đến đâu?
Vụ việc liên quan đến Nguyễn Thị Hương, thường được gọi là “Cô giáo Hương”, đang thu hút sự chú ý khi cơ quan Công an TP Hà Nội khởi tố Hương cùng chồng là Vũ Hải Long về tội Lừa dối khách hàng, trong vụ án mở rộng liên quan đến Lê Văn Phú, tức Phú Lê.
Theo thông tin được công bố, Hương và chồng bị xác định có liên quan đến hoạt động sản xuất, quảng bá và tiêu thụ sản phẩm được giới thiệu là thuốc tăng cường sinh lý Loramen. Cơ quan chức năng cho biết sản phẩm này thực tế chỉ có tác dụng hỗ trợ khử mùi, ngăn ngừa nấm ngứa và vi khuẩn, không có công dụng điều trị bệnh hoặc cải thiện sinh lý như nội dung quảng cáo.
Đáng chú ý, từ tháng 11/2024 đến tháng 4/2026, doanh thu bán lẻ Loramen được xác minh hơn 11,6 tỷ đồng.

1. Không chỉ là bán hàng sai công dụng
Điểm đáng chú ý trong vụ việc không chỉ nằm ở việc sản phẩm thực tế khác với công dụng được quảng cáo, mà còn ở cách sản phẩm được đưa đến người tiêu dùng thông qua truyền thông.
Theo thông tin từ cơ quan chức năng, các đối tượng bị cáo buộc đã xây dựng kịch bản, sản xuất và đăng tải nhiều video trên mạng xã hội nhằm thổi phồng công dụng của Loramen và thu hút khách hàng.
Điều này đặt ra một vấn đề pháp lý quan trọng:
Nếu một người biết rõ sản phẩm không có công dụng như quảng cáo nhưng vẫn sử dụng mạng xã hội để tạo dựng hình ảnh, video, nội dung và lời giới thiệu khiến khách hàng tin rằng sản phẩm có công dụng như vậy, thì truyền thông có thể trở thành một phương thức thực hiện hành vi gian dối.
2. Lợi dụng sức mạnh của mạng xã hội để tạo niềm tin
Trước đây, việc quảng cáo sản phẩm chủ yếu thông qua báo chí, truyền hình, biển hiệu hoặc tờ rơi.
Ngày nay, chỉ một video TikTok, một livestream hay một bài đăng trên Facebook cũng có thể tiếp cận hàng chục nghìn người.
Đặc biệt, khi người quảng bá đã có sẵn lượng người theo dõi và xây dựng hình ảnh cá nhân đáng tin cậy, người tiêu dùng có thể dễ dàng tin vào những công dụng được giới thiệu mà không kiểm chứng.
Vì vậy, nếu truyền thông được sử dụng có chủ đích để thổi phồng công dụng thực tế của sản phẩm, tạo niềm tin sai lệch và thúc đẩy khách hàng bỏ tiền mua hàng, thì đây không còn đơn thuần là câu chuyện marketing.
Các video, livestream, kịch bản quảng cáo, nội dung tư vấn và quá trình giao dịch có thể trở thành những tài liệu quan trọng để cơ quan chức năng xác định ai tham gia, tham gia như thế nào và có biết sản phẩm không đúng như quảng cáo hay không.
3. Có thể bị xử lý hình sự như thế nào?
Theo Điều 198 Bộ luật Hình sự, tội Lừa dối khách hàng có thể bị phạt tiền từ 10 triệu đồng đến 100 triệu đồng hoặc cải tạo không giam giữ đến 3 năm.
Nếu có các tình tiết định khung như có tổ chức, có tính chất chuyên nghiệp, dùng thủ đoạn xảo quyệt hoặc thu lợi bất chính từ 50 triệu đồng trở lên, người phạm tội có thể bị phạt tiền từ 100 triệu đồng đến 500 triệu đồng hoặc phạt tù từ 1 năm đến 5 năm.
Tuy nhiên, cần lưu ý rằng doanh thu bán hàng không đồng nghĩa với số tiền thu lợi bất chính.
Trong vụ Loramen, con số hơn 11,6 tỷ đồng mới là doanh thu bán lẻ được xác minh. Cơ quan điều tra còn phải tiếp tục xác định số tiền thực tế mà từng người thu lợi bất chính và vai trò của từng người trong hoạt động này.
4. Người quảng bá cũng không thể mặc nhiên đứng ngoài trách nhiệm
Một hoạt động bán hàng trên mạng xã hội có thể có nhiều người tham gia: người sản xuất, người kinh doanh, người xây dựng nội dung, người livestream và người trực tiếp quảng bá sản phẩm.
Không phải cứ xuất hiện trong một video quảng cáo là đương nhiên phải chịu trách nhiệm hình sự.
Nhưng nếu cơ quan chức năng chứng minh được một người biết rõ sản phẩm không có công dụng như quảng cáo nhưng vẫn cố tình tham gia quảng bá, xây dựng nội dung hoặc sử dụng sức ảnh hưởng để khiến khách hàng tin tưởng và mua sản phẩm, thì vai trò của người đó có thể được xem xét trong tổng thể vụ án.
5. Bài học pháp lý từ vụ “Cô giáo Hương”
Vụ việc cho thấy một ranh giới rất quan trọng trong kinh doanh online:
Có thể quảng cáo để bán hàng, nhưng không thể dùng quảng cáo để biến công dụng không có thật thành công dụng của sản phẩm.
Đặc biệt, khi mạng xã hội trở thành công cụ bán hàng mạnh mẽ, mỗi video, livestream hay lời giới thiệu đều có khả năng tác động trực tiếp đến quyết định của người tiêu dùng.
Vì vậy, người kinh doanh cần kiểm chứng kỹ thông tin về nguồn gốc, thành phần, công dụng và chất lượng sản phẩm trước khi quảng bá.
Còn đối với người tiêu dùng, đừng chỉ vì một sản phẩm được quảng cáo hấp dẫn, có nhiều lượt xem hoặc được người nổi tiếng giới thiệu mà mặc nhiên tin rằng công dụng được nói đến là sự thật.
Bởi khi quảng cáo sai sự thật được sử dụng để tạo niềm tin và thu tiền của khách hàng, câu chuyện có thể không còn dừng lại ở “quảng cáo quá lời” mà có thể trở thành vấn đề trách nhiệm pháp lý nghiêm trọng.
Liên hệ ngay để được Luật sư, Chuyên viên pháp lý hỗ trợ kịp thời:
- CÔNG TY LUẬT TNHH SAO VIỆT -
"Sự bảo hộ hoàn hảo trong mọi quan hệ pháp luật"
Tổng đài tư vấn pháp luật: 1900 6243
Địa chỉ tư vấn trực tiếp: Số 525 đường Lạc Long Quân, P. Tây Hồ, TP. Hà Nội
Gửi thư tư vấn hoặc yêu cầu dịch vụ qua Email: congtyluatsaoviet@gmail.com
